Ta Nghe

Ta nghe ai đó gọi tên ta…
Thấp thoáng khuôn trăng buổi chiều tà.
Nắng hồng vương nhẹ làn môi thắm,
Có phải ai kia hay chỉ là?

Ta nghe đâu đó gọi tên em…
Góc vắng liêu xiêu cách bậc thềm.
Khuất trong tầm mắt người tư lự
Những mảnh hồn đau quặng thắt thêm.

(Tp.HCM – 2012)