Bỗng Nhớ Ông

Con đi để lại tuổi thơ, nhờ ông giữ giúp con về lấy sau. Nhưng rồi ông bỏ đi mau, tuổi thơ con cũng theo ông mất rồi.

Năm qua tháng lặng rã rời, con nay bỗng nhớ tới ngày hôm nao: Con về thăm lại vườn ao, thăm căn nhà nhỏ hư hao ít nhiều.

Nhớ ông nhớ buổi chiều nào, ông phơi lá thuốc để dành hút sau. Nhớ ông nhớ cả vườn chanh, bụi rau bồ ngót, đám hành tốt tươi. Nhớ ông nhớ ấm trà xanh, ông pha buổi sớm, châm thêm buổi chiều.

Con giờ quên dễ nhiều điều, vài năm tới nữa biết còn nhớ chi. Lỡ sau con có quên gì, ông ơi đừng trách bởi vì thời gian.

Trăng Nửa

Lặng lẽ bồng bềnh, lặng lẽ bay,
Mấy người để ý mấy ai hay,
Hỏi trăng đâu đó mà tư lự?
Tìm nửa tràn đầy, tìm nửa say?

Qua rồi tuổi mộng có biết không?
Đừng ôm tiếc nuối mãi trong lòng.
Đừng khư hình bóng vầng trăng khuyết.
Tìm nửa tràn đầy? đợi tháng sau.

(Tp.HCM – 2007)