Mông lung

Ngày trước đã có lúc tôi nghĩ và nhớ rất nhiều về quá khứ, về những kỷ niệm thời niên thiếu. Bây giờ thì đầu tôi trống rỗng lạ kỳ. Thay vào đó là mệt mỏi, chán chường. Có lẽ mọi thứ đã qua và tôi đã đánh mất tất cả cảm xúc của mình. Tôi giờ lại hay nghĩ về tương lai hơn. Nói thẳng ra là tôi sợ nó, thời gian. Nó trôi nhanh quá mà tôi thì vẫn chưa làm được gì.

Leave a Reply