Dung Dị

Ta vẫn đi bên đời ai đó,
lặng lẽ và nhẹ nhàng
như hơi thở.

Những điều mong manh kia,
ta không hề chạm đến,
chỉ muốn ngắm nhìn
để luôn thấy nó vẹn toàn,
tinh khiết
và dung dị.

(Tp.HCM – 2008)

Leave a Reply