Vứt

Nỗi buồn kia nhiều như cỏ thế gian,
Trôi ào đến để rồi ta vứt bỏ,
Chỉ giữ lại niềm vui, bởi tim ta đã chật,
Dẫu ngăn chứa bình yên sẽ chẳng thể lấp đầy.

(Tp.HCM – 2010)

Leave a Reply